Bên Kia Bầu Trời là Một Tảng Đá và Một Tấm Khăn
Bên Kia Bầu Trời là Một Tảng Đá và Một Tấm Khăn (Ga 20, 1-9) Tin mừng Phục sinh hôm nay được thánh Gioan kể lại: ông không kể như một người đang thuyết trình. Ông kể như một người vừa chạy. Vừa thở. Vừa nhìn thấy điều gì đó khiến ông không thể không dừng lại. Ông đến nơi, cúi xuống, nhìn vào - và ông thấy hai thứ: một tảng đá đã được lăn ra, và một tấm khăn được xếp ngay ngắn. Chỉ vậy thôi. Không có thiên thần xuất hiện trong đoạn ông kể. Không có ánh sáng chói lòa. Chỉ có một tảng đá. Và một tấm khăn. Anh nghĩ Thiên Chúa cố tình để lại hai thứ đó — như để nói rằng nếu anh em muốn hiểu Phục Sinh là gì, hãy bắt đầu từ đây. Từ những thứ nhỏ. Từ những thứ có thể chạm tay vào được. Và hôm nay, anh muốn cùng anh em chạm tay vào hai thứ đó. Tảng Đá Được Lăn Ra Và Anh Em Được Thiên Chúa “Đặt Riêng Ra Một Bên”. Ơn gọi của anh em là một cuộc lăn qua một bên như thế. Từ thuở nào đó, trong một buổi chiều nào đó, qua một lời nói của ai đó, qua một buổi đồng hành nào đó hoặc trong một bóng tối...