Posts

KHI TÔI MÃI CHỈ LÀ FILIA

  KHI TÔI MÃI CHỈ LÀ FILIA Suy Niệm Tin Mừng Gioan 21:15-17 "Agapas me? — Simon, con có yêu mến Thầy không?"   "Philo se, Kyrie — Thưa Thầy, có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Cuộc đối thoại bên bờ hồ Tibêria không đơn thuần là một cuộc phục hồi danh dự cho người môn đệ đã vấp ngã. Đọc kỹ trong nguyên bản tiếng Hy Lạp, người ta nhận ra một sự bất tương xứng ngôn ngữ đầy chủ ý thần học: Chúa Giêsu hỏi bằng  agapas  — Phêrô đáp bằng  philō . Hai lần liên tiếp, khoảng cách ngữ nghĩa đó tồn tại trong thinh lặng, không được lấp đầy. Phêrô không cố leo lên ngôn ngữ của Thầy. Ông ở lại trong giới hạn của mình và thưa thật. Đến lần thứ ba, chính Chúa hạ xuống —  phileis me?  — Ngài bước vào ngôn ngữ của kẻ yếu hơn, không phải vì Ngài từ bỏ agape, mà vì agape của Ngài đủ rộng để ôm lấy cả filia. Đây là điểm khởi đầu của suy niệm này. Trong truyền thống triết học Hy Lạp,  agape  và  philia  không chỉ là hai từ đồng nghĩa chỉ tình yêu. Chúng mô ...

KẺ CHỈ LÀ FILIA

  KẺ CHỈ LÀ FILIA Agapas me – Con có yêu mến Thầy không? Philo se, Kyrie – Thưa Thầy, có, Thầy biết con yêu mến Thầy. Agape là tình yêu vô điều kiện, không toan tính, không sợ hãi, không cần đáp lại, không đặt câu hỏi. Đó là tình yêu Chúa dành tặng cho mỗi người – luôn luôn, từ trước, vượt trên mọi cố gắng của con người. Ngài yêu trước khi ta kịp xứng đáng, và yêu mãi dù ta chẳng bao giờ hoàn hảo. Còn ta – kẻ Filia. Mãi chỉ là Filia, một người quen thân, một kẻ đồng hành, đôi khi ấm áp, thành thật – nhưng cũng giới hạn, ẩn giấu, hay chạy trốn. Filia không xấu. Chỉ là chưa đủ. Chưa đủ để đáp lại thứ tình yêu không có biên giới ấy. Giữa Agape và Filia có một khoảng cách mà tôi gọi là  "Déjà – Pas encore"  – đã rồi, nhưng chưa trọn. Agape đã hoàn tất con đường của mình. Còn Filia vẫn đang lết thết mỗi ngày, vừa đi vừa quay đầu nhìn lại. Mỗi lần Filia vấp ngã, nó khóc lóc, trốn chạy, rồi lại đi vào con đường cũ quen thuộc: đi tìm nguyên nhân. Một kẻ đào bới, lần mò, phân tích...

Ý Thức Về Tội Nhìn Từ Dụ Ngôn Người Cha Nhân Hậu (Lc 15,11–32)

  Ý Thức Về Tội Nhìn  Từ Dụ Ngôn Người Cha Nhân Hậu  (Lc 15,11–32) Trong một thời đại mà lòng thương xót được nói  đến  rộng rãi  và đôi khi làm cho   con  người  dễ dàng  (chủ quan) lãng  quên một vấn  nạn : ý thức về tội. Thần học hiện đại, trong nỗ lực thoát khỏi chủ nghĩa luật lệ cứng nhắc, đôi khi rơi vào thái cực đối lập, quên đi ý thức tội để đề cao lòng nhân từ của Thiên Chúa.  Đây là một nghịch lý: lòng thương xót không có ý nghĩa gì nếu không có gì để được tha thứ. Dụ ngôn người cha nhân hậu   không cho phép sự giản  lược đó . Bài  viết  này đặt ý thức về tội như một bước không thể bỏ  qua và bị xem nhẹ trong hành trình đón nhận ơn tha thứ  và qua đó phê phán mọi thứ thần học hoặc thực hành thiêng liêng nào làm nhẹ đi sự cần thiết của điều  này . Trước  hết, nếu không có ý thức về tội thì sẽ không có sự trở về thật sự.  Bước ngoặt của dụ ngôn nằm ở  khoảnh khắc ...

Không Phải Tôi. Là Thầy.

Lý tưởng của một linh mục được tóm gọn trong ba điều: viết một quyển sách, xây một ngôi nhà thờ và có một người con thiêng liêng. Ba điều ấy đẹp lắm — nhưng nếu không cẩn thận, chúng có thể trở thành cái bẫy tinh tế: bẫy của ảo tưởng rằng chính mình là người tạo ra con đường, chứng minh sự thật, và ban phát sự sống. Tin Mừng hôm nay đặt tôi đứng lại trước một lời tuyên bố vừa đơn giản vừa làm chao đảo tất cả:  "Thầy là Đường, là Sự Thật và là Sự Sống." Không phải tôi. Là Thầy. Tôi không viết sách để vạch ra con đường cho người khác bước theo. Tôi không xây nhà thờ để chứng minh niềm tin là đúng. Tôi không nhận ai làm con thiêng liêng để rồi nghĩ mình là người định hướng đời họ. Tất cả những điều ấy, nếu có, chỉ là dấu chỉ — chỉ về Đấng khác. Còn tôi, tôi chỉ là người phụ thuộc: phụ thuộc vào Đường, phụ thuộc vào Sự Thật, phụ thuộc vào Sự Sống.  Tôi không phải là người tạo ra mà là người phụ thuộc. Ơn gọi đời tu của tôi không phải là điều tôi chọn lựa sau khi cân nhắc — đó là ...

Hạt Giống Và Bầu Trời

  Hạt Giống Và Bầu Trời Có một hạt giống kia, không biết nó từ đâu đến. Nó chỉ nhớ rằng có một ngày, bàn tay của ai đó đặt nó xuống lòng đất — rồi lấp đi. Tối tăm ập đến. Đất nặng trĩu từ mọi phía. Hạt giống nằm im, không biết đó là sự kết thúc hay sự bắt đầu, không biết đó là cái chết hay là nơi trú ngụ. "Mình đã chết rồi,"  hạt giống thì thầm với bóng tối.  "Mình là hạt lép. Mình chẳng có gì bên trong cả." Bóng tối không trả lời. Đất cũng không an ủi. Chỉ có sự im lặng dày đặc — thứ im lặng mà người ta hay nhầm tưởng là bị bỏ rơi. ✦   Không phải mọi sự im lặng đều là sự từ bỏ — đôi khi, đó là khoảng trời đang được chuẩn bị. Có những đêm, tiếng khóc không thành tiếng. Đó chỉ là một cái siết chặt bên trong — như lòng đất đang ép vào từ mọi phía, như không khí đang mỏng dần, như tất cả những gì hạt giống đã tin đang lung lay theo từng nhịp thở. Không có tiếng trả lời. Chỉ có đất. Và bóng tối. Và cái im lặng nặng như đá đè lên ngực. Mùa này qua mùa khác — hạt giống đã...

Bên Kia Bầu Trời là Một Tảng Đá và Một Tấm Khăn

Image
Bên Kia Bầu Trời là Một Tảng Đá và Một Tấm Khăn (Ga 20, 1-9) Tin mừng Phục sinh hôm nay được thánh Gioan kể lại: ông không kể như một người đang thuyết trình. Ông kể như một người vừa chạy. Vừa thở. Vừa nhìn thấy điều gì đó khiến ông không thể không dừng lại. Ông đến nơi, cúi xuống, nhìn vào -  và ông thấy hai thứ: một tảng đá đã được lăn ra, và một tấm khăn được xếp ngay ngắn. Chỉ vậy thôi. Không có thiên thần xuất hiện trong đoạn ông kể. Không có ánh sáng chói lòa. Chỉ có một tảng đá. Và một tấm khăn. Anh nghĩ Thiên Chúa cố tình để lại hai thứ đó — như để nói rằng nếu anh em muốn hiểu Phục Sinh là gì, hãy bắt đầu từ đây. Từ những thứ nhỏ. Từ những thứ có thể chạm tay vào được. Và hôm nay, anh muốn cùng anh em chạm tay vào hai thứ đó. Tảng Đá Được Lăn Ra Và Anh Em Được Thiên Chúa “Đặt Riêng Ra Một Bên”. Ơn gọi của anh em là một cuộc lăn qua một bên như thế. Từ thuở nào đó, trong một buổi chiều nào đó, qua một lời nói của ai đó, qua một buổi đồng hành nào đó hoặc trong một bóng tối...

VÌ CHÚA ĐÃ BƯỚC TỚI ĐỂ TÔI CŨNG ĐƯỢC BƯỚC TỚI

  VÌ CHÚA ĐÃ BƯỚC TỚI ĐỂ TÔI CŨNG ĐƯỢC BƯỚC TỚI (Ga 11, 45-57) Lịch sử cứu độ là một cuộc đối thoại liên lỉ giữa một bên là Thiên Chúa và phía bên kia là con   người. Từ phía mình, Thiên Chúa không ngừng thổ lộ với con người qua lời và hành động của   Người. Phần mình, con người miệt mài trong việc lắng nghe và đáp trả Thiên Chúa. Tuy nhiên, để   có thể làm cho hạt giống lời Chúa được sinh hoa kết quả không phải là một điều dễ dàng gì. Bởi lẽ   Thiên Chúa nói với con người ngang qua và trong thế giới. Những “tiếng ồn” từ bên trong lẫn bên   ngoài vẫn luôn là cản lực khiến cho con người khó đón nhận tiếng Chúa. Và trong trình thuật Tin Mừng hôm nay, chúng ta nhận thấy một sự cản trở đến từ các thượng tế và biệt phái, những người lấy Chúa Giêsu làm trung tâm để tạo nên những ồn ào trong chính đời sống.  Do vậy, tôi xin chia sẻ về 2 loại tiếng ồn.  Tiếng ồn thứ nhất là của kẻ sợ chết. Thượng hội đồng họp lại, không phải vì thương dân, mà là sợ mất gh...

CHÍNH TA ĐÂY

Image
  CHÍNH TA ĐÂY “ Nhờ tâm lý học con người chạm đến chính mình - nhờ tôn giáo con người chạm đến Thiên Chúa ” - Thế Vương Ba Chúa Nhật liên tiếp trong mùa Chay năm A (III, IV,V), Phụng Vụ đặt chúng ta trước ba cuộc gặp gỡ định mệnh nhưng cũng rất là thường: Chúa Giêsu với người phụ nữ Samaria bên bờ giếng Giacóp (Ga 4), Chúa Giêsu với người mù từ khi mới sinh (Ga 9), và hôm nay – Chúa Giêsu đứng trước mộ Ladarô (Ga 11). Cả ba mạch văn tin mừng của thánh sử Gioan có cùng một mạch chìm chung: Chúa Giêsu tự tỏ bày chính mình cho những ai bị loại trừ, và trong ánh sáng của mạc khải, con người nhận ra mình thực sự là ai. Trong bài suy niệm này, xin được chia sẻ với mọi người ba điểm: người được chọn là dân ngoại, Chúa Giêsu không ban ơn cứu độ nhưng chính Ngài là ơn cứu độ, và ý nghĩa thật sự của sự sống.  Người phụ nữ Samaria là ‘dân ngoại trong tôn giáo’. Bà không chỉ mang trong mình gánh nặng tâm lý của một cuộc đời bị xét xử về năm đời chồng, mà còn mang trong mình gánh nặng của...

KHI THIÊN CHÚA LA CÀ VÀO BÓNG TỐI ĐỜI TA

Image
  KHI THIÊN CHÚA LA CÀ VÀO BÓNG TỐI ĐỜI TA ( dựa trên Tin mừng Ga 9, 1- 41, CN IV mùa Chay) “Đi ngang qua, Đức Giêsu nhìn thấy một người mù từ thuở mới sinh” Ga 9,1 Tin Mừng Chúa Nhật IV Mùa Chay mở ra với một hành động đầy ý nghĩa tình thân bằng  3 chữ “Đi Ngang Qua….(Chúa Giêsu nhìn thấy 1 người mù)” (Ga 9, 1). Quan sát kỹ cuộc đời công khai của Chúa Giêsu, ta thấy Ngài rất hay “la cà”. Ngài không ngồi yên để đợi người ta đến thờ bái, nhưng Ngài la cà đến những nẻo đường bụi bặm, để đến bờ hồ Bết-sai-đa, và hôm nay là đến với một người mù bị gạt ra lề xã hội. Ngài đến không phải để phán xét mà là để chờ đợi, chờ đợi để được gặp, được gặp để có thể cùng đi vào tận cùng của sự ‘hỗn mang’, của ngổn ngang, của hỗn độn để cứu. (Enter into the Chaos to Save) Trong kinh nghiệm mục vụ, tôi cũng bắt gặp được những tâm hồn đang “la cà” trong bóng tối của chính mình. Tôi nhớ một người chị miền Trung, chị gọi cho tôi lúc 8:00pm với giọng nghẹn ngào và tỏ bày nguyện vọng muốn nói ch...

ĐỜI ĐẸP NHẤT LÀ ĐỜI DÂNG HIẾN

  ĐỜI ĐẸP NHẤT LÀ ĐỜI DÂNG HIẾN “Người không dùng bữa được…họ nói: Người đã mất trí” (Mc 3,20-21) Tâm lý học hiện đại nhấn mạnh “đời đẹp nhất là đời hiểu mình”. Biết cân bằng giữa công việc - nghỉ ngơi, giữa cho đi và giữ lại, giữa yêu thương người khác và chăm sóc bản thân. Đây được xem là sự hiểu mình, sự khôn ngoan. Trong cuốn Demian (Câu chuyện tuổi trẻ của Emil Sinclair), Hermann Hesse gửi gắm:  “Mỗi người đều có một sứ mệnh duy nhất: tìm ra bản thân và giữ vững nó trong suốt cuộc đời, sống trọn vẹn và không chia cắt với số phận riêng của mình” (Tr 163) – “Everyone had only one true vocation: to find himself  …his business was to discover his own destiny, not just any destiny, and to live it totally and undividedly”. Nhưng trình thuật Tin Mừng hôm nay lại trình bày một nghịch lý về Chúa Giêsu “Người Phục vụ đến mức quên ăn, đến mức thân nhân phải can thiệp vì cho rằng người mất trí. Tôi muốn ủng hộ cho cách sống của Chúa Giêsu bằng câu nói “đời đẹp nhất chưa hẳn là h...